Truyện cười: Vào nhà vệ sinh 5 sao

 03/10/2019  Đăng bởi: Mr.Đức

Truyện cười: Vào nhà vệ sinh 5 sao

 

Bước vào, tôi ngạc nhiên há hốc mồm ra. Chỗ đi vệ sinh này không chỉ có salon, bàn trà, giường mà còn có điện thoại, ti vi, điều hòa...nữa. Đúng lúc tôi ngồi xuống bồn cầu thì từ bên ngoài vọng vào giọng cô hướng dẫn vệ sinh

Du lịch đến một thành phố lớn ven biển, tôi tự nhiên thấy tức bụng khi đang đi trên một đường phố nhộn nhịp. 

Đưa mắt nhìn tứ phía mà không biết nhà vệ sinh công cộng ở đâu, tôi đang cuống lên thì một người đàn ông trung niên đi qua hỏi tôi có phải muốn đi vệ sinh không. Tôi vội vàng hỏi ông ta có thể làm việc đó ở chỗ nào. Ông ta bảo tôi đi theo.

 

Đến trước một công trình kiến trúc đàng hoàng, mĩ lệ, người đàn ông bảo: "Đây rồi!". Tôi kinh ngạc. Đây chắc là một hoàng cung chứ đâu có thể là nhà vệ sinh công cộng?

Đúng lúc ấy, một cô gái xinh đẹp đi đến trước tôi, ngọt ngào: "Tôi là nữ hướng dẫn vệ sinh. Rất vinh hạnh được phục vụ. Mời ngài đi với tôi."

"Nhà vệ sinh hào hoa biết bao, vào đây nhất định phải trả tiền chứ?". Tôi hỏi.

Cô gái cười duyên dáng: " Chúng tôi nghĩ cùng ý nghĩ của khách đi vệ sinh, sốt ruột với sự sốt ruột của khách đi vệ sinh. Khách cứ tự nhiên sử dụng tiện nghi, xong xuôi mới trả tiền."

Bước vào cửa chính, tôi thấy trên một bức tường treo rất nhiều tranh, cô hướng dẫn viên vệ sinh giải thích: " Đây đều là tác phẩm của các danh họa được mời vẽ. Chúng tôi treo những họa phẩm nghệ thuật bất hủ này ở đây vì muốn cho khách hàng cảm thấy đây không chỉ là nơi đi vệ sinh mà còn là một cung nghệ thuật. Ngài có thể hưởng thụ văn hóa nhà vệ sinh kỳ diệu không thể diễn đạt bằng lời này. Xin hãy thưởng thức bức thứ nhất: Mỹ nữ vào nhà vệ sinh"

"Được, xin hỏi ngài cần phòng loại mấy? Nhà vệ sinh của chúng tôi chia làm ba loại. Loại một tốt nhất, trang bị đầy đủ, bồn cầu tiêu tiên tiến sẽ làm ngài vừa lòng".

"Thế thì cho tôi phòng loại một"

"Phòng loại một, buồng số một đã có người, xin ngài vào phòng loại một buồng số hai. Tôi ở bên ngoài phục vụ ngài. Cạnh bồn cầu có điện thoại, xin ngài giữ liên hệ với tôi nhé!".

Cô gái hướng dẫn vệ sinh chưa nói xong tôi đã xông vào buồng số hai, vì không thể nhịn được nữa. Bước vào, tôi ngạc nhiên há hốc mồm ra. Chỗ đi vệ sinh này không chỉ có salon, bàn trà, giường mà còn có điện thoại, ti vi, điều hòa...nữa. Đúng lúc tôi ngồi xuống bồn cầu thì từ bên ngoài vọng vào giọng cô hướng dẫn vệ sinh: "Xin ngài

"Ồ, sao lại như thế?". Cô ta tắt nhạc rồi nói: "Anh chắc biết âm nhạc có thể làm cho bò mẹ tiết thêm sữa, gà mẹ đẻ thêm trứng đấy".

"Nhưng tôi không phài bò mẹ, cũng chẳng phải là gà mẹ!" Tôi đáp.

"Thế thì để tôi ngâm cho ngài nghe một bài thơ vậy. Bài thơ này do một nhà thơ vĩ đại sáng tác, có nhan đề là A, nhà vệ sinh...

"Không, không cần, cái gì tôi cũng không muốn nghe". Phải mấy hai ba lần cầu khẩn cô hướng dẫn viên vệ sinh mới im đi cho. Phòng vệ sinh cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.

Tôi đi xong, khi vừa đứng dậy thì lại nghe tiếng cô hướng dẫn viên vệ sinh: " Xin mời nằm lên giường, tôi sẽ massage cho ngài". Vừa dứt lời, cô ta đã bước vào phòng. Tôi vội vàng: "Thôi, thôi, tôi không cần massage".

"Thế thì xin ngồi xuống đã, chúng ta vừa uống cafe vừa nói chuyện phiếm. Tôi có thể hầu chuyện ngài về lịch sử nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh còn gọi là nhà xí, sự ra đời của nó có thể truy nguyên từ....".

"Tôi còn có công việc, để tôi đi". Tôi quyết định thô bạo cắt ngang lời cô ta.

Cô hướng dẫn viên vệ sinh thở dài: "Ngài đã bận rộn thì chúng tôi đâu dám làm lỡ việc của ngài. Xin ngài trả tiền cho. Phí hướng dẫn vệ sinh, phí ngồi trên bồn cầu, phí âm nhạc, phí điện thoại....Tổng cộng là 1200 tệ."

Tôi bàng hoàng: "1200 tệ? Các người...các người mượn nhà xí để ăn cướp hả?".

"Chúng tôi không có mượn gì và cũng chẳng để làm gì cả. Nhà vệ sinh này tiêu chuẩn 5 sao, 1200 tệ còn là ưu tiên cho ngài đấy".

"ỉa một cục cứt mất 1200 tệ. Tôi không trả"

Mặt cô ta biến sắc, trở nên lạnh lùng, cười nhạt: "Không trả thì đừng có mong ra ngoài. Ông xem, họ lại để cho ông ăn quỵt sao?"

Tôi quay đầu liếc sang, lập tức thấy ở cửa nhà vệ sinh có hai gã to như hai con beo đứng ở đó.

May mà cô ta không đòi 5000 tệ, tôi vừa trả 1200 tệ vừa nghĩ. 

Nguồn: phunutoday.vn

Bài học: Nên hỏi giá trước những dịch vụ đắt tiền để tránh những bài học dở khóc dở cười như vậy.

(Ảnh: internet)

 

Xem thêm các mẫu bàn cầu ToTo cao cấp tại đây: Bàn cầu ToTo

 

Viết bình luận của bạn:
0968.458.885